Chào mừng quý vị đến với Thư viện tài nguyên giáo dục Khánh Hòa.
Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tư liệu của Thư viện về máy tính của mình.
Nếu chưa đăng ký, hãy đăng ký thành viên tại đây hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay ô bên phải.
Ông đồ

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Ái Vân
Ngày gửi: 14h:47' 20-06-2024
Dung lượng: 2.0 MB
Số lượt tải: 223
Nguồn:
Người gửi: Lê Thị Ái Vân
Ngày gửi: 14h:47' 20-06-2024
Dung lượng: 2.0 MB
Số lượt tải: 223
Số lượt thích:
0 người
OÂng Ñoà
VŨ ĐÌNH LIÊN
Hình ảnh ông đồ trong khổ thơ cuối
Vũ Đình Liên
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
=>Thiên nhiên tuần hoàn, bất biến
=> Con người đổi thay
=> Các nhà nho và nền văn hoá Nho
học đã lùi sâu vào dĩ vãng
=> Nỗi niềm hoài cổ day dứt khôn
nguôi.
Ngữ văn
Vũ Đình Liên
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy
thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Năm nay đào lại nở,
nở
Không thấy
thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Kết cấu đầu cuối tương ứng :
- Mở đầu bài thơ là Mỗi năm hoa đào nở - Lại thấy ông đồ già
- Kết thúc bài thơ là Năm nay hoa đào lại nở - Không thấy ông đồ xưa.
Kết cấu này chặt chẽ, làm nổi bật chủ đề của bài thơ. Tứ
thơ “cảnh cũ người đâu” trong thơ cổ được sử dụng gợi một sự
thương cảm sâu sắc -> Làm rõ bi kịch mất mát tàn lụi
=>
Ngữ văn
Vũ Đình Liên
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Câu thơ này đã thể hiện được
niềm hoài cổ của tác giả về một
thời kì đã qua.
Ngữ văn
Vũ Đình Liên
Nhà thơ buồn thương, xót xa, nuối tiếc trước việc
ông đồ vắng bóng, ngậm ngùi nhớ về một nét văn
hóa đẹp, thể hiện niềm hoài cổ.
•
Ngày nay, chữ "ông đồ"
cũng được dùng để gọi
những người có liên
quan hay là có tiếp xúc
với chữ Hán, với nền
văn hóa Nho giáo, chẳng
hạn những người viết
chữ thư pháp hàng năm
vào dịp Tết hay là những
người nghiên cứu HánNôm. Là nét đẹp văn hoá
sự tôn vinh giá trị truyền
thống quý báu của dân
tộc ta.
Vũ Đình Liên
Thòt
môõ
döa
haønh
caâu
ñoái
ñoû
Caây
neâu
traøng
phaùo
baùnh
chöng
xanh.
VŨ ĐÌNH LIÊN
Hình ảnh ông đồ trong khổ thơ cuối
Vũ Đình Liên
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
=>Thiên nhiên tuần hoàn, bất biến
=> Con người đổi thay
=> Các nhà nho và nền văn hoá Nho
học đã lùi sâu vào dĩ vãng
=> Nỗi niềm hoài cổ day dứt khôn
nguôi.
Ngữ văn
Vũ Đình Liên
Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy
thấy ông đồ già
Bày mực tàu, giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Năm nay đào lại nở,
nở
Không thấy
thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Kết cấu đầu cuối tương ứng :
- Mở đầu bài thơ là Mỗi năm hoa đào nở - Lại thấy ông đồ già
- Kết thúc bài thơ là Năm nay hoa đào lại nở - Không thấy ông đồ xưa.
Kết cấu này chặt chẽ, làm nổi bật chủ đề của bài thơ. Tứ
thơ “cảnh cũ người đâu” trong thơ cổ được sử dụng gợi một sự
thương cảm sâu sắc -> Làm rõ bi kịch mất mát tàn lụi
=>
Ngữ văn
Vũ Đình Liên
Năm nay đào lại nở,
Không thấy ông đồ xưa.
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?
Câu thơ này đã thể hiện được
niềm hoài cổ của tác giả về một
thời kì đã qua.
Ngữ văn
Vũ Đình Liên
Nhà thơ buồn thương, xót xa, nuối tiếc trước việc
ông đồ vắng bóng, ngậm ngùi nhớ về một nét văn
hóa đẹp, thể hiện niềm hoài cổ.
•
Ngày nay, chữ "ông đồ"
cũng được dùng để gọi
những người có liên
quan hay là có tiếp xúc
với chữ Hán, với nền
văn hóa Nho giáo, chẳng
hạn những người viết
chữ thư pháp hàng năm
vào dịp Tết hay là những
người nghiên cứu HánNôm. Là nét đẹp văn hoá
sự tôn vinh giá trị truyền
thống quý báu của dân
tộc ta.
Vũ Đình Liên
Thòt
môõ
döa
haønh
caâu
ñoái
ñoû
Caây
neâu
traøng
phaùo
baùnh
chöng
xanh.
 






Các ý kiến mới nhất